08.03.17

  Tần suất không ổn định của mình bắt đầu nhiều hơn, chỉ trong hai ba tuần mình ảnh hưởng tới anh rất nhiều, nói những lời chính bản thân không kiểm soát được; làm những điều bản thân không biết đang làm gì, rồi khóc lóc, rồi những ám ảnh về cái chết.

  Mình cứ nghĩ khi có người bên cạnh san sẻ thì mọi thứ sẽ ổn hơn nhưng nỗi đau riêng vẫn là nỗi đau riêng, anh có thể bên cạnh nhưng lại không hiểu hết được và bảo đôi khi cũng không thật sự hiểu mình muốn gì. Bản thân mình còn không hiểu được.

Continue reading “08.03.17”

17

Hôm 17.1 là sinh nhật K., đúng lúc cậu ấy nhờ mình chụp một bộ ảnh cho cậu ấy và người thương bằng máy film. K. bảo từ hồi quen nhau tới giờ chưa có tấm nào chụp chung với nhau, đợt rồi đi chơi đem máy thì lại gặp vấn đề, hôm bữa nghe kể chuyện hai bạn buồn nhau, thế là cũng muốn lưu giữ giùm K. với V. những tấm ảnh thật lung linh.

 Ban đầu cứ lo cả người chụp và người được chụp bị khớp, ảnh bị hỏng, lo mình không đủ khả năng để chụp những bức ảnh cả hai bạn sẽ hài lòng, nhưng cuối cùng vẫn thử. Sẵn chuyện, đã lâu rồi mình không dùng con máy film nặng trịch nữa vì cứ bận rộn là chỉ ôm điện thoại và máy point n shoot cắp đi theo cho gọn. Bản thân mình cũng gần như bỏ thói quen chụp ảnh cho người khác một thời gian rồi, và nếu được ngỏ ý mình cũng thường từ chối khéo. Lí do ? mình không còn cảm giác thoải mái khi làm gì đấy free nữa. Mình không nghĩ do do bản thân ích kỉ hơn trước đây, mà bản thân ngộ ra mọi thứ đều nên có cái giá của nó, như một hai tấm ảnh cho không đổi lấy niềm vui vẫn ổn, như mình chụp cho nhau sẽ vui hơn là mãi làm không điều gì cho đối phương rồi họ nghĩ đó là điều tất yếu, như là một quá trình dài mình tự mày mò, tốn bao nhiêu cuộn film và thời gian để biết me khẩu và tốc mà chụp cho đúng khi máy mình không còn nhạy đo sáng nữa, biết vài chiêu trò để ảnh lung linh hơn tẹo – cũng nên được tôn trọng.

 Chụp cho K. và V. khiến mình bỗng dưng lại mong có duyên chụp cho nhiều cặp đôi nữa, vì nhìn họ như được thấy sự phản chiếu trong mối quan hệ của mình: buồn, vui, yêu, ghét, giận, hờn – thế mới trọn vẹn và nhận ra sự đặc biệt của mỗi một mối quan hệ mà không lẫn đi đâu được để thêm trân quý những gì mình có. Nhìn họ bỗng thấy yêu đời hơn, thấy đời dễ thương lạ lùng.

21hehe

  Mà nói vậy thôi,  khả năng mình chả bằng ai, thị trường cũng đầy rẫy người cầm máy rồi ( sống với việc vẽ đã khiến mình chán ngán chuyện tranh đua) và mình thì vẫn trung thành với kiểu tay ngang cái gì cũng chụp bằng cảm giác là chủ yếu, nên mới bảo là tùy duyên vậy.

 Cuối là, chụp xong có chút tiền trước tết, cũng không phải là quá nhiều và còn giảm giá nhân dịp sinh nhật K. nữa :”))  tính cho mẹ cơ mà dúi mãi không lấy, bảo nay mày chụp cực mà lấy làm chi, trời ơi :”)) à được hai bạn bao một ly sô cô la đá nữa nhé. Lâu rồi mới có cảm giác kiếm được chút đỉnh khi làm thứ mình thích, với những người dễ thương, mình chỉ mong sau này đi làm cũng được thế thôi, dù biết là mình tham lam quá.

 Ảnh thì mình đã xin phép K. up lên đây vài tấm mình thích nhất, như giữ thêm một niềm vui.

tản mạn ngày mưa.

 1. Một hôm tôi đi ăn buffet với họ hàng bên ngoại, hai đứa con của cậu tôi, một thằng nhóc lớp hai và một con bé lớp năm bỗng la oai oải lên khi nghe bố tụi nó bật nhạc xập xình – cái kiểu nhạc mà người lớn nào tôi biết cỡ tuổi bố mẹ tôi đều nghe trên xe hay dịp lễ, hay mấy kiểu nhạc thị trường nghe nhan nhản cách đây chục năm. Tụi nó thét lên “ba đừng có mở nhạc đó con chỉ thích nghe nhạc tiếng anh thôi”, tôi nghe mà lặng người, còn cậu tôi chỉ im lặng vặn nhỏ rồi sau đó tắt luôn.

Continue reading “tản mạn ngày mưa.”

20/10/16

1. Kiểu người trên mạng, bây giờ với tôi hay có hai kiểu, một là viết gì cũng rất bựa, hai là viết gì cũng rất ngọt. Bựa thì vui, mà không có duyên thì chóng chán, nếu có nông cạn nên chẳng để tâm mấy về sau. Người viết ngọt quá, giờ tôi đâm ra sợ, vì sự hiền hòa và thiện cảm họ tạo nên như một cái bẫy mà chỉ khi đối thoại riêng hay soi xét kĩ mới thấy nó là cái vỏ bọc hào nhoáng quá, mình chẳng muốn đến gần. Sau cùng, cũng chẳng muốn bận tâm.

2.  Dù mâu thuẫn thì to, nhưng hôm nay, sau rất nhiều năm ngại ngùng và chưa bao giờ tặng mẹ bó hoa nào thì nay tôi đã biết đi chợ tìm mua hoa, tặng mẹ một cách tự nhiên nhất, hoa be bé giản dị thôi, chẳng đáng bao nhiêu tiền mà thấy nó vô giá khi thấy mẹ vui cả ngày, lại còn để tôi chụp hình với bó hoa ở khắp nhà.

 Mà công góp sức đi mua hoa là nhờ Đíp đã tình nguyện chở tôi len lỏi giữa khu chợ chật ních người. Trước hôm 20.10, tôi cũng chẳng nghĩ gì to tát, lúc cùng nhau đi công viên có bạn  chạy đến gợi anh mua hoa cho, mà tôi chỉ cười từ chối. Lúc nào tôi cũng nghĩ là Đíp thương thế là quá đủ rồi, tôi nghĩ là mình vẫn hạnh phúc, chẳng cần gì hơn. Thế mà hôm nay sáng sớm vẫn nhất mực dẫn tôi đi ăn phở Tàu Bay hơn năm mươi nghìn, ghé đi mua con chuột không dây (ban đầu định mua con chuột dán hình màu mè mắc ơi là, mà tôi xót, mua con đơn giản thôi bèo hơn mà vẫn xài ngon chán.); tối hai đứa ngồi coi Paprika (nói thật tới giờ tôi vẫn chưa thấm hết, mà phim lạ lắm, càng coi những phim như Akira, A letter to Momo cho đến Paprika càng làm tôi yêu animation bên Nhật nhiều hơn thật, chứ không chỉ nhắc tới mỗi phim của hãng Ghibli nữa rồi.), sau đó thì ngồi lê đôi mách ven đường.

  Chỉ thế thôi là thấy hôm nay thật vui, hơn bao nhiêu ngày hai mươi tháng mười khác cộng lại.

14801168_1591801644462635_1879686954_n

3 giờ sáng.

Tôi từng có một cô bạn thân tên V.

  Cô bạn gần nhà tôi, cùng quận, gần khu, từng đèo nhau suốt năm cấp 2 từ xe đạp lên xe máy. Chúng tôi chia sẻ với nhau những nỗi đau gia đình, những rung động đầu tiên tuổi học trò đến tận năm cấp 3.

  Rồi  đêm giáng sinh một năm nọ, kẻ vì lòng tự trọng mỏng manh, kẻ vì bốc đồng nóng vội, tình bạn nâng niu bao nhiêu năm bị vùi trong tổn thương rồi chết trong im lặng.

Continue reading “3 giờ sáng.”